Tô Tử Tịch xua tay khiêm tốn: “Chẳng qua là ngẫu nhiên có chút linh cảm, viết vài bài thơ, tài học của ta còn nông cạn, làm sao dám nhận lời tán dương này?”
Tân Bình công chúa lúc này lại nghiêm túc: “Sao lại không dám nhận? Ta lại thấy, với tài năng của ngươi, điều này hoàn toàn xứng đáng!”
“Đúng vậy, danh xưng kinh thành tam công tử, người khác không dám nhận, nhưng Tô công tử thì xứng đáng.”
Những người khác cũng hùa theo, đến giờ phút này, ai mà chẳng nhìn ra, tiểu hầu gia chủ trì yến tiệc, cùng Tân Bình công chúa tuy là khách nhưng lại có vẻ còn hơn cả chủ nhà, đều rất coi trọng Tô Tử Tịch này?




